LoginRegistration
doan hang
 

This is my forum. You can create topics and participate in their discussion.

Add to Favorites Send me an e-mail
Có rì mới...
Về chủ website
Album ảnh
Forum
Interesting websites

Visitors
family88 tranvan my88
7 days ago 26.11.2009 02:02:35
machmaunao Dr. Le Van Truong
25 days ago 07.11.2009 21:13:45
ruoitrau86 hichic
32 days ago 31.10.2009 23:02:40

Calendar
<
December 2009
>
MTWTFSS
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031

Subscription
E-mail: 

Top commentators
hangdoan doan hang
Comments: 67
vhai62 Vu Khac Hai
Comments: 3
cotien12a86 cotien 12a86
Comments: 3
khoangtroirieng khoang troi rieng
Comments: 2
huongthaonguyen Huong
Comments: 1

Other sites
kelan iraq love
tazbs niki lefterov
shemo Giorgi Gogua
mohamedasker mohamed asker
jetli jet li

Most commented entries
Những câu chuyện nhỏ về t...
Messages: 15
Tháng 3
Messages: 12
Đôi lời...
Messages: 11
image TY
Messages: 9
Thơ (st)
Messages: 7

Back to homedoan hang / Forum / Nghe nhạc online / Không còn mùa thu

Không còn mùa thu

0.00 (0)

Create topicCreate topic | To list

Posted byText

hangdoan Send a message
doan hang
Không còn mùa thu
589 days ago 23.04.2008 16:23:42 Quote('138836','138836','6','797')">Report spam

Câu hát ngân lên đưa ta vào một đêm thu huyền ảo với bậc thềm và mảnh trăng rơi. Ánh trăng như tan ra trong không gian, len lỏi vào những đám lá để rồi in bóng chúng lên bậc thềm...

Đã từ lâu rồi Việt Nam tồn tại lối hát thơ rất đẹp có lẽ bắt nguồn từ những bài hát phổ nhạc cho thơ... những câu thơ thi vị, sâu sắc và du dương như tiếng nhạc được hát lên với những giai điệu thiết tha... nghe những bài hát như thế người ta ko chỉ thấy hay mà còn chìm đắm vào từng câu hát, từng vần thơ để rồi thấy bâng khuâng, nhớ nhung mơ hồ một điều gì đó ngay cả khi tiếng nhạc đã kết thúc.

Không còn mùa thu trăng rơi bên thềm
Không còn lời ru mơ trên môi mềm
Em thơ như mùa xuân đầu, nối dài đêm thâu

Mùa thu, mùa của thi ca, mùa của sự bắt đầu tình cảm đã vun đắp, sự nảy nở những cảm xúc thoáng qua, mùa của sự lãng mạn, của tình yêu nhưng cũng là những nỗi buồn, nhớ thương và hối tiếc... Ko có gì hay hơn khi bắt đầu một bài thơ bằng khung cảnh của mùa thu. Câu hát ngân lên không còn mùa thu nhưng lại đưa ta chìm đắm vào một đêm thu huyền ảo với bậc thềm và mảnh trăng rơi. Ánh trăng ko chỉ chiếu rọi mà từng mảnh trăng như tan ra trong ko gian, len lỏi vào những đám lá để rồi in bóng chúng lên bậc thềm... và nơi đó có em thơ tươi trẻ và đầy sức sống như mùa xuân đầu... Câu hát như một lời ru mơ trên môi mềm mặc dù đó là lời ru của quá khứ, một lời ru đã qua

Anh là mùa thu cho em mơ màng
Anh là lời ru quấn quýt bên nàng
Em đi tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang

Dường như chàng trai ko thể thoát khỏi mùa thu lãng mạn của quá khứ... Chàng trai yêu, ngưỡng mộ và tôn thờ người con gái, tự ru mình vào trong cảm giác bồng bềnh của đêm thu trước đây... Tình cảm của anh vẫn còn đó ngay cả khi người con gái đã đi, cảm giác nuối tiếc và muốn níu kéo người yêu xưa, cho dù mùa thu đã qua nhưng trong anh mùa thu sẽ tồn tại mãi mãi và dường như chàng chỉ cần cô gái hiểu được điều đó

Còn thương nhớ nhau về thắp sao trời
Còn thương nhớ nhau từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về

Câu hát tràn ngập những hình ảnh... đó là những kỷ niệm đẹp xưa vẫn day dứt trong lòng chàng trai. Vẫn là sự nuối tiếc, dường như tình yêu chưa kịp bắt đầu thì đã vội mất đi, tình cảm mà sao mỏng manh dễ vỡ và khó nắm bắt cũng như chính mùa thu vậy, và khi qua đi luôn để lại sự bâng khuâng, tiếc nuối đến vô bờ. Khi xa nhau người ta mới thấy tình cảm ấy thật sâu nặng biết bao, những tiếng hát kêu gọi tình cảm quay trở lại cũng chỉ để an ủi tâm hồn của chàng mà thôi.

Đường ta đã qua chìm khuất chân trời
Đường ta sẽ qua nào ai biết tới
Chiều buông rã rời, ru lòng thôi mơ, ru hồn lên thơ

Câu thơ trở về với hiện tại... Cho dù mùa thu ấy có đẹp, tình cảm ấy có lãng mạn đến đâu thì chàng trai cũng phải chấp nhận sự thực là nó đã qua rồi. Quá khứ đã lùi vào dĩ vãng, tương lai thì không biết cái gì chờ đợi mình ở phía trước, chàng trai buộc phải sống với chính hiện tại của bản thân... Chiều buông rã rời, ru lòng thôi mơ, ru hồn lên thơ một sự rũ bỏ quá khứ, cho dù nó thật khó khăn và mệt mỏi... Có lẽ sự lãng mạn đó sẽ được dành cho một người khác, để vun đắp một tình cảm khác, với mùa thu khác sẽ rực rỡ hơn và sẽ hàn gắn được tâm hồn chàng.

Tôi rất yêu những bài hát thơ, mà thường ở thể loại này thì giai điệu sao du dương và đẹp đẽ đến thế, nhất là những bài hát chậm buồn thì thường đọng lại trong lòng rất nhiều cảm xúc sau khi nghe... Không còn mùa thu là một bài rất hay như thế, nhưng thật đáng trách là quên mất tên tác giả ( có lẽ là Trương Quý Hải chăng?) và cũng chẳng thể nào tìm hiểu kỹ về bài hát này, nhưng đoán rằng nó chắc hẳn phải phổ nhạc theo thơ thì mới có những "ý thơ" hay như vậy...
----------------------------
Lâu rồi ko đi học nên không phải viết văn, tự nhiên lại thấy thèm viết văn ghê gớm... những "trang giấy" và "ngòi bút" nói được nhiều điều hơn mình tưởng, những gì mình cảm nhận và suy nghĩ nhưng ko bao giờ có thể nói ra được thành lời... hơi gượng và vụng về, nhưng hi vọng nó có thể làm tươi mát một chút cái tâm hồn vốn khô khan và lạt lẽo của tôi, Chúa ơi!


pisoga3000
Nguon Vietnamnet.vn





Comments: 0 Views: 1236

Enter the code shown on the image
Your name
E-mail
(visible only to owner of site)
WWW

Subject

In the text you can use Wiki or HTML tags.





Who is active on the site?
Anonymous: 6 Registered: 0 (?)

Abuse | Hosted by MyLivePage | | Design by VladDeVille | © Kolobok smiles, Aiwan