HomeLoginRegistration
 

This is my forum. You can create topics and participate in their discussion.

Add to Favorites Send me an e-mail
Có rì mới...
Về chủ website
Album ảnh
Forum
Friends
Visitors
ruoitrau86 hichic
6 days ago 31.10.2009 23:02:40
kynguyen69 Ky Nguyen Duong
18 days ago 20.10.2009 16:35:09

Calendar
<
November 2009
>
MTWTFSS
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30

Subscription
E-mail: 

Top commentators
hangdoan doan hang
Comments: 67
vhai62 Vu Khac Hai
Comments: 3
cotien12a86 cotien 12a86
Comments: 3
khoangtroirieng khoang troi rieng
Comments: 2
huongthaonguyen Huong
Comments: 1

Other sites
kelan iraq love
tazbs niki lefterov
shemo Giorgi Gogua
mohamedasker mohamed asker
jetli jet li

Most commented entries
Những câu chuyện nhỏ về t...
Messages: 15
Tháng 3
Messages: 12
Đôi lời...
Messages: 11
image TY
Messages: 9
Thơ (st)
Messages: 7

Back to homedoan hang / Forum / Khoảng trời riêng... / Truyện chép tặng cho con trai: Những con đường không lót đá

Updates

Truyện chép tặng cho con trai: Những con đường không lót đá

0.00 (0)

Create topicCreate topic | To list

Posted byText

hangdoan Send a message
doan hang
Truyện chép tặng cho con trai: Những con đường không lót đá
564 days ago 22.04.2008 15:21:43 Quote('138836','138836','6','791')">Report spam

Câu truyện này mẹ lượm đựoc trên Xitrum.net mẹ hy vọng con trai của mẹ cũng đọc và cảm nhận được điều gì đó từ câu truyện này....

Chúng ta còn yêu thì chúng ta còn tha thứ. (Francois Rochefoucauld)



TTO - Bố là một người đàn ông đồ sộ, cao một mét tám và nặng một trăm năm mươi ký. Giọng bố to, trầm và luôn luôn gây ấn tượng rằng tốt hơn là bạn đừng ngồi chung bàn ăn với bố.

Khi bố đứng đó với đôi mắt nảy lửa rừng rực và phóng hỏa đốt bạn với tính khí nóng nảy của ông, thì bạn sẽ hiểu thế nào là sợ… ông Trời - một nỗi sợ tôi đã biết từ hồi còn rất bé.

Bất cứ khi nào tôi làm gì sai, không có chuyện bàn về những gì tôi đã làm hay không có bất cứ lý lẽ nào được đưa ra để giúp tôi thay đổi hành vi của mình – chỉ là chiếc dây thắt lưng, một dây lưng bằng da cứng. Từ lần đầu tiên bố quất tôi, tôi hiểu rằng ông Trời luôn mang theo một dây thắt lưng trên người.

Khi bố và bạn bè ông tụ họp ở nhà chúng tôi, họ bắt đầu náo loạn nhà cửa trong lúc bố hồi tưởng về những ngày khi ông là Chiếc Găng Vàng vô địch quyền Anh. Bất cứ khi nào bố vào trận với một gã nào, họ đều lùi bước. Họ biết họ không phải đối thủ của ông, bởi không ai thô bạo và dai sức hơn bố tôi.

Tôi cảm thấy rất may khi bố vắng nhà hầu hết thời gian. Bố làm việc vận hành các thiết bị nặng nhọc cho đội xây dựng cầu đường, và công việc của bố khiến ông phải có mặt trên đường cả tuần lễ một lần. Nhưng cứ tối thứ Sáu đến, khi nhìn thấy xe của bố hiện ra trên lối vào nhà, là tôi chạy tìm chỗ trốn. Rồi mẹ sẽ cho ông một tràng báo cáo về việc suốt tuần qua tôi đã hư đốn thế nào. Chẳng bao lâu ông sẽ réo tên tôi và triệu tôi đến nhà bếp. Khi bố hét vào mặt tôi, mùi hôi của rượu và thuốc lá xộc vào mũi tôi vào tận cổ họng, khiến cho tôi muốn nôn ọe.

“Tao không có tâm trạng cho việc này đâu!”, ông hét lên. “Tao làm việc cực khổ cả tuần trời, và bây giờ tao trở về nhà với chuyện như vầy đây hả!” Rồi thắt lưng được tháo ra.

Điều bố không nhận ra là phương pháp trừng phạt này càng khuyến khích cho loại hành vi mà ông đang cố ngăn chặn. Và bất cứ lúc nào tôi nói với ông về việc đó, ông càng điên tiết hơn và hét lớn, “Đừng làm như tao làm. Làm như tao nói ấy!”

Hình thức trừng phạt sai lầm này dẫn đến nhiều vấn đề hơn khi tôi lớn lên. Và điều khiến nó tồi tệ hơn là tôi không có một con đường để quay lại. Tôi khiếp sợ bố và không biết phải trông đợi những gì từ những cơn thịnh nộ của ông. Tôi nguyện rằng khi đủ lớn, tôi sẽ bỏ nhà ra đi và ở càng xa bố càng tốt.

Sau cùng bố mẹ tôi ly hôn, và tôi đã không gặp bố những năm sau đó. Mẹ vẫn giữ liên lạc với tôi, và một ngày mẹ gọi cho tôi để báo rằng bố đã đi khám bác sĩ, ông rất yếu. Tôi tự hỏi mình nên làm gì bây giờ hay mình có nên làm bất cứ điều gì hay không. Chúng tôi không thân thiết nhau. Làm thế nào chúng tôi có thể gần gũi sau tất cả những việc bố đã nói và làm khi tôi còn nhỏ? Tôi thậm chí đã không thấy thích đàn ông nữa! Nhưng thật kỳ quặc, tôi cảm thấy trong tim mình luôn có một sự lôi kéo kỳ lạ, và tôi quyết định gọi cho bố.

“Bố, con, Lindy đây.”

“Lindy ư?”, ông nói, nghe như thể ông đang lướt qua trí nhớ của mình về tất cả những gì dính dáng đến cái tên Lindy mà ông từng biết.

Một khoảng yên lặng. Tôi ngập ngừng, cố gắng cẩn thận chọn lọc từng từ. “Con nghe nói bố không được khỏe và quyết định gọi điện thăm bố.”

“Bác sĩ nói bố không sống được bao lâu nữa.”

“Bố bị gì ạ?”

Ông bắt đầu khóc và lầm bầm một vài từ tôi không thể hiểu được, và rồi ông gác máy.

Một vài tuần trôi qua, tôi suy nghĩ về tình trạng của bố và về việc tôi nên gánh lấy vai trò gì đây. Trong khi cứ loay hoay suy nghĩ, tôi nhận được cú điện thoại khác từ mẹ báo rằng bố đã được đưa vào nhà tế bần. Sự do dự chuyển thành nỗi tuyệt vọng. Tôi hiểu nhà tế bần nghĩa là gì. Tôi không muốn tin rằng bệnh của bố đã vào giai đoạn cuối. Bố còn bao nhiêu thời gian nữa? Tôi phải biết điều đó.

Tôi nhảy vào xe và hối hả lái đến khu điều trị của nhà tế bần. Khi tôi đến nơi, hai y tá và một bác sỹ có mặt ở đó liền an ủi tôi. Sau khi xem hồ sơ của bố, tôi đã có mọi thông tin mình cần. Tất cả những năm tháng rượu chè be bét cuối cùng đã lãnh hậu quả của nó. Bố bị xơ gan mãn tính, điều đó dẫn đến căn bệnh ung thư đang lan ra toàn bộ cơ thể ông.

Tôi khiếp sợ những gì sẽ đến. Tôi cảm thấy như mình không thuộc về nơi đó. Tôi sẽ nói gì với người đàn ông mà tôi không gặp bao nhiêu năm qua? Tôi cảm thấy như đây là cảnh tượng cuộc đời của người nào đó chứ không phải của tôi. Mơ hồ về việc mình đang làm, tôi bước về hướng phòng của bố, đẩy cửa bằng một sức mạnh mà tôi không hiểu ở đâu ra. Và mặc dù bước rất chậm, nhưng tôi lại đến phòng bố quá nhanh. Khi tôi nhìn quanh quất ở cửa ra vào, bố đã thấy tôi và bảo tôi vào trong.

“Hãy nhìn bố đi, Lindy,” ông nói và khóc. Rồi ông giơ cánh tay lên và chỉ cho tôi xem làn da bủng beo của ông. “Bố đang kiệt dần, và bố không thể làm gì được.”

“Con biết, bố à,” tôi nói, cố gắng không cảm nhận nỗi đau của ông.

Rồi tôi lắng nghe ông nói. Ông nói về mẹ tôi và làm thế nào mà mọi việc đã không suôn sẻ. Ông bảo tôi là ông đã cố gắng làm điều tốt nhất mà ông có thể làm cho tôi, nhưng mọi thứ hoá ra lúc nào cũng sai cả.

“Bố yêu con, Lindy,” ông nức nở. “Bố có lỗi với con, bố xin lỗi con.”

Tôi ôm ông trong tay khi ông thú nhận những hối tiếc của mình. Và dù cho tôi không nói gì cả, nhưng cử chỉ an ủi của tôi cho thấy tôi đã tha thứ cho ông.

Rời khỏi nhà tề bần, đầu tôi quay như chong chóng. Tất cả diễn ra chỉ trong một đêm. Chỉ trong một đêm mà tôi cảm thấy choáng váng, sợ hãi, tha thứ và đau khổ. Bố tôi là một người đàn ông suy kiệt, không phải là người đàn ông tôi biết khi tôi đang ở tuổi trưởng thành. Không gì chạm được vào ông khi đó. Ông là nhà vô địch Găng Tay Vàng.

Chỗ yếu của tôi lỏng ra, và tôi bắt đầu khóc thét như một đứa trẻ. Tôi không chỉ khóc cho những gì bố và tôi đã không có được trong mối quan hệ cha con của mình, mà tôi khóc cho những gì chúng tôi có thể vẫn có được nếu bố không sắp chết. Giờ đây, bố dường như đã thay đổi và như một người cha tôi có thể cùng chung sống. Nhưng ông lại sắp ra đi, và cả ông lẫn tôi đều không thể làm bất cứ điều gì nữa.

Nhưng thời gian thì vẫn còn.

Trong vài tuần kế đó, tôi ghé thăm bố mỗi tối sau giờ làm việc. Chúng tôi ngồi trò chuyện. Thậm chí tôi còn chạy việc lặt vặt cho ông và mua cho ông một vài thứ ông cần. Tôi bắt đầu nhìn thấy những điều về bố mà tôi chưa từng biết trước đây. Tôi đã chỉ biết về những mặt xấu của bố, giờ thì tôi bắt đầu nhìn thấy các mặt tốt, và chúng tôi đang trở thành bạn của nhau. Nhưng ngay khi tình bạn của chúng tôi chớm nở, thì đến lượt ông rơi vào tình trạng tồi tệ nhất.

Một tối, khi tôi đến thăm ông, y tá nói rằng họ không nghĩ ông có thể qua khỏi đêm nay. Bác sỹ đã tăng liều thuốc móc phin, nhưng nó vẫn chưa điều hòa, và bố đang rất đau. Người ta bảo với tôi là cứ mỗi mười lăm phút máy nhắn sẽ kêu lên, và tại thời điểm đó tôi có thể nhấn một nút để gửi liều móc phin không liên tục vào cơ thể bố. Tôi quyết định ở lại với ông suốt đêm. Bố nói chuyện rất nhỏ. Và mỗi lần máy nhắn kêu lên, tôi lại nhấn nút, nhận ra rằng mỗi lần tôi làm như thế, hai cha con lại khó có thể nói chuyện dài hơn.

Bố cầm cự thêm được hai ngày, tôi đã ở bên bố khi ông qua đời. Tôi nắm tay ông, hôn lên trán ông và nói, “Không sao đâu bố. Bây giờ bố có thể đi rồi. Ông bà Nội đang chờ bố, và giờ thì bố có thể làm những con đường trên thiên đàng rồi.”

Bố đã là một người làm đường rất giỏi. Bố đã lát con đường lấp đi hố ngăn cách giữa bố và tôi.

LINDA POEHNELT





Comments: 3 Views: 392

hangdoan Send a message
doan hang
imageLá thư tình của cha
564 days ago 22.04.2008 15:24:23 Quote('138836','138836','6','792')">Report spam



Con của cha...

Con có thể không biết cha, nhưng cha biết rất rõ mọi thứ về con.

Cha biết khi con ngồi xuống và khi con đứng lên.

Cha quen thuộc với mọi lối đi của con.

Thậm chí bao nhiêu sợi tóc trên đầu con cha cũng đếm được.

Bởi vì con được hình thành trong trí óc của cha.

Cha quyết định đúng thời gian con sinh ra và con sẽ sống ở đâu.

Cha không hề xa cách và giận dữ, nhưng cha là một biểu hiện hoàn chỉnh nhất của tình yêu.

Và đó chính là mong ước của cha để trao tặng tình yêu cho con.

Đơn giản là vì con là con của cha và cha là cha con.

Mỗi món quà tốt lành con nhận được đều từ bàn tay cha.

Vì cha biết con cần những gì.

Mọi sắp xếp của cha cho tương lai con luôn luôn đầy ắp sự mong chờ.

Vì cha yêu con với một tình yêu vĩnh cửu.

Suy nghĩ của cha về con không thể đếm được như là hạt cát trên bờ biển vậy.

Cha sẽ không bao giờ ngừng làm điều tốt cho con.

Vì con là kho báu của cha

Nếu con tìm kiếm cha với tất cả trái tim, con sẽ tìm thấy cha

Cha có thể làm cho con nhiều hơn con nghĩ

Vì cha là nguồn động viên lớn nhất của con

Khi trái tim con tan vỡ, cha sẽ ở bên con

Như là một người chăn cừu ôm cừu con vậy, cha sẽ ôm con vào gần trái tim mình

Và cha sẽ mang đi tất cả đớn đau con sẽ phải chịu đựng trên trái đất này

Cha luôn là cha, và sẽ mãi là như thế.

Cha luôn đợi con. Yêu con.

Cha của con.



Dịch: Thanh Giang
Đóng góp bởi Mr. Jerry

Bản quyền dịch thuộc www.vn8x.com



hangdoan Send a message
doan hang
imageChúng ta nghèo đến mức nào
564 days ago 22.04.2008 15:25:53 Quote('138836','138836','6','793')">Report spam

Một hôm, tại một gia đình giàu có, người cha quyết định đưa con trai mình tới một vài nơi ở ngoại thành, để xem mọi người nhất là nông dân có thể nghèo đến mức nào.

Họ đến vùng ngoại ô yên bình và trả một ít tiền để thuê nhà trọ của một người nông dân, mà người cha cho rằng thuộc số những người nghèo nhất xã hội.

Khi về đến nhà, người cha hỏi:
-Bây giờ con có thể hình dung ra rằng một con người có thể nghèo đến mức nào rồi chứ?
-Vâng ạ
-Thế con học được gì từ chuyến đi?
-Có ạ!_ người con đáp_ Con nhìn thấy rằng chúng ta có một con thú cưng, còn họ thì có nhiều chó, lợn, gà thật vui vẻ. Chúng ta có một bể bơi nhỏ xíu trong vườn, còn họ thì có cả dòng suối, song thật lớn. Chúng ta phải trả tiền để mua đèn trong nhà, còn họ có cả một bầu trời sao vào buổi tối. Chúng ta xây sân trong chỉ vỏn vẹn trước nhà, còn họ có cả một chân trời. Chúng ta có một mảnh đất nhỏ để xây nhà mà sống, còn họ có những cánh đồng rộng mênh mông. Chúng ta phải mua rau và cây cảnh, còn họ tự trồng được. Chúng ta phải xây những bức tường bao quanh tài sản của chúng ta để bảo vệ chúng ta, còn họ có những người bạn bảo vệ nhau.
-Cảm ơn cha đã cho con thấy chúng ta nghèo đến mức nào!


ST


hangdoan Send a message
doan hang
imageCảm ơn bạn vì phút nhìn lại mình
563 days ago 23.04.2008 15:28:36 Quote('138836','138836','6','795')">Report spam

'''''Đã bao lần tôi muốn ôm chầm lấy cha mẹ và nói rằng tôi yêu họ biết bao nhưng sự ngượng ngùng đã cản trở tôi. Đã bao lần tôi muốn mua thật nhiều, thật nhiều quà để tặng cha mẹ nhưng... quên mất, và biện hộ: "Tại mình bận quá!".

Trần Bảo Bảo'''''

Đã bao lần vào ngày của cha, của mẹ, tôi tự hứa với bản thân sẽ nấu cho cha mẹ những món ăn mà hai người thích nhưng rồi lại không làm được vì... có hẹn đột xuất. Và còn bao nhiêu cái "đã bao lần" như thế mà đến giờ tôi vẫn chưa thực hiện được.

Tuy cha mẹ không bao giờ nói ra nhưng nhìn vào mắt họ, tôi biết họ buồn biết bao và tôi thấy mình có lỗi. Nhưng tôi cũng chẳng chịu xin lỗi vì cái tôi quá lớn đã ngăn cản tôi.



Một lần tham gia CLB tiếng Hoa, tôi quen với một người bạn tên là Huệ Trân. Huệ Trân học rất giỏi, lại năng động nên được nhiều bạn yêu quý.

Chính Huệ Trân đã kéo tôi ra khỏi cái vỏ bọc nhút nhát và hoà mình vào không khí sôi động của cuộc sống xung quanh. Chúng tôi thân nhau rất nhanh, có thể tâm sự với nhau mọi chuyện.

Tôi còn nhớ, ngày 2/12, Huệ Trân nhắn tin nói tôi cùng bạn ấy đến một nơi nhưng không tiết lộ là nơi nào. Chơi với nhau nên tôi hiểu, những khi bạn làm vậy nghĩa là việc này rất quan trọng.

Tôi vội vã chạy xe đến nhà cô bạn. Cô ấy đã đợi tôi ở trước cửa, tay cầm bó hoa tươi và một món quà được gói thật đẹp. Nhìn ánh mắt bạn, tôi biết mình không nên hỏi bất cứ điều gì vào lúc này.

Hai đứa đi một xe, Huệ Trân chở tôi. Trên suốt quãng đường, cô ấy không hề nói lời nào. Ngồi phía sau, tôi cũng im lặng. Và cuối cùng, tôi phát hiện ra nghĩa trang là nơi Huệ Trân muốn tôi đến.

Chúng tôi dừng chân trước một ngôi mộ. Sau khi thắp nhang, cắm hoa và đặt quà lên mộ, Huệ Trân mới nói đây là mộ của mẹ bạn ấy. Ngày 2/12 chính là sinh nhật mẹ.

Huệ Trân kể mẹ đã dạy cho bạn ấy nhiều điều và bà luôn ở bên mỗi khi bạn ấy cần. Lúc nào tâm sự với mẹ, bạn ấy cũng nhận được những lời khuyên bổ ích. Với Huệ Trân, mẹ là người bạn lớn, là người mẹ vĩ đại, tuyệt vời nhất. Hè năm lớp 8, bạn cùng mẹ về quê. Trên đường, xe gặp tai nạn, và Huệ Trân đã không còn được gặp mẹ nữa. Đôi mắt bạn tôi dần đỏ hoe.

Năm nào đến sinh nhật mẹ, bạn cũng ra đây thắp nhang và tâm sự. Lúc đó, mọi ký ức, kỷ niệm ngày xưa lại ùa về. Huệ Trân luôn tin rằng, mẹ đang ở trên trời cao nhưng luôn dõi theo bạn, luôn mỉm cười, động viên, giúp bạn vượt qua khó khăn như ngày xưa bà vẫn làm. Dù không còn được gọi tiếng "mẹ" thân thương như trước, nhưng trong lòng Huệ Trân, âm thanh dịu ngọt ấy vẫn vang lên.

Sau câu chuyện của cô bạn, tôi đã nhìn lại bản thân mình. Tôi chỉ toàn làm cha mẹ thất vọng và đau lòng. Tôi có cha, có mẹ bên cạnh nhưng nào biết quý trọng những phút thiêng liêng, ấm áp ấy.

Những lúc tôi cần, cha mẹ luôn ở bên, thế nhưng những khi cha mẹ cần thì có mấy khi tôi ở bên cạnh họ cơ chứ. Những lời biện hộ không thể nào che giấu được sự ích kỷ của tôi. Tôi thật có lỗi với cha mẹ.

Ngay hôm nay, tôi sẽ chạy đến bên cha mẹ và nói to với họ rằng: "Cha ơi, mẹ ơi, con yêu cha mẹ thật nhiều và con sẽ không làm cha mẹ thất vọng về con nữa đâu. Con sẽ cố gắng để xứng đáng là người con ngoan, hãy tin ở con!".

Nguon ngoisao.net
Ca khuc Mama _ Spice Girls




Enter the code shown on the image
Your name
E-mail
(visible only to owner of site)
WWW

Subject

In the text you can use Wiki or HTML tags.





Who is active on the site?
Anonymous: 5 Registered: 0 (?)

Hosted by MyLivePage (0.10512 sec. 9 queries) | AbuseDesign by VladDeVille | © Kolobok smiles, Aiwan