This is my forum. You can create topics and participate in their discussion.
Create topic | To list
Đọc bài viết này chẳng hiểu sao tớ cứ nghĩ rằng ấy viết tặng cho mình và mạn phép ấy tớ copy lại từ trang cotien sang coi nhu món quà mà ấy tặng cho .Cám ơn nhé, Hương Mùa Thu! Lẫn trong dòng người nườm nượp đổ về chiêm bái Phật Ngọc, con chỉ là một sinh linh thật bé nhỏ. Những sinh linh với khát khao, mong ước, niềm tin chẳng giống nhau, đứng chen chân cạnh nhau chờ đợi. Đêm đen lặng ngắt. Cánh đồng khuya mơn man gió. Con hít một hơi căng lồng ngực không khí ướt lạnh của đêm, cảm nhận sự thanh khiết của bóng tối. Thoang thoảng đâu đấy là hương thơm của những chùm hoa đại, ngọt và ấm. Có phải vì ở chốn cửa Phật linh thiêng nên hương thơm của loài hoa ấy luôn vẹn nguyên, không thất thoát, từ khi hé nở đến lúc lụi tàn. Trở về nơi đã từng vài lần ghé đến, sao con thấy lạ lẫm hoang mang, không tìm nổi chút thân thuộc nào. Con ngỡ ngàng trước nhiều sự đổi thay, lòng không thể không thất vọng, dù vẫn biết cuộc sống vốn là động. Cũng giống như con, những khi thất vọng với chính bản thân mình. Con đứng lặng lẽ trước Đức Phật Adiđà, khối đá có tuổi hàng nghìn năm, nhưng tâm đá tồn tại lâu hơn thế. Nếu chẳng có tâm, đá có thể trơ gan cùng tuế nguyệt nổi không? (Lạy Đức Phật từ bi, câu hỏi ấy tự sâu thẳm tim con, không phải sự báng bổ!).Tách khỏi đám đông, con tự quan sát thân mình. Con khao khát bình an vì lòng con chẳng bình an. Con cũng thầm cầu khẩn, nhưng không biết có được Phật độ? Lỗi tại con, xây dựng được lòng tin quả thật khó khăn. Con nhớ đến câu chuyện về 10 chú chim và gã thợ săn. Khi gã thợ ăn gương súng lên, 9 chú chim đứng đầu nhất loạt cúi mình xuống. Còn chú cuối cùng nghiêng ngó, nghển cổ lên hỏi: Bao giờ gã thợ săn bóp cò, gã có bóp cò không? Kết quả chú chim ấy trúng đạn! Lạy Đức phật từ bi, con đăm đắm ngắm nhìn khoé môi dịu dàng của Người và thầm ao ước gã thợ săn kia có chút gì đó giống như Người, bởi vì con chính là chú chim nhỏ ngốc nghếch ấy! Đại đức trụ trì đọc kinh cầu an và cầu nhiều thứ nữa. Các sinh linh quỳ lạy xung quanh cũng khẩn cầu như thế. Dưới chân Đức Phật, ai ai cũng thành tâm. Sự thành tâm làm lòng con quặn thắt. Chỉ có sự thành tâm mới khiến Người trở thành báu vật của Phật giáo đồ trên toàn thế giới, là Phật Ngọc cho hoà bình. Nhưng sinh linh bé nhỏ là con chỉ hèn mọn mơ đến sự bình an trong tâm mình. Để có thể sống không giận, không hờn, không oán trách... ngay cả khi biết mình chỉ là vật thí mạng. Để có thể tự nhủ mang mình cho đi đã là hạnh phúc. Để có thể mỉm cười sống tiếp, để vươn lên... Hương thơm ngọt ấm của những chùm hoa đại thoang thoảng trong đêm. Đã là kiếp con người nên chẳng thể nào vẹn nguyên, không thất thoát!Sống là thương - con biết, nhưng cách nào để lòng chẳng vấn vương thì con không biết. Nam mô vạn sư Thích ca mâu ni Phật!Lúc này đây, tim con đau nhói - Đức Phật ơi!
Đọc bài viết "Khi trở về Phật tích" tớ biết ngay là ấy. Bài viết ấy, ấy viết cho mình, cho tớ và cho ai nữa nhỉ? Tớ đọc đi đọc lại và cảm nhận được rất rõ điều ấy... Tớ mới đến Phât tích 1 lần cách đây đúng 20 năm. Đó là là Tết năm 1989, bọn tớ chở nhau đi bằng xe đạp.... Khi ấy Phật tích vẫn còn hoang sơ lắm,... Lần này "Khi trở lại Phật tích", tớ cũng có rất nhiều tâm trạng, ký ức xưa dội về...khung cảnh tĩnh mịch của chốn cửa Phật vào lúc nửa đêm tạo cảm giác linh thiêng huyền bí... rồi dư âm của buổi lễ cầu an.... Trở về với thực tại, ngay ngày hôm sau tớ cũng đã muốn viết, viết rất nhiều nhưng cuối cùng cứ ngồi vào bàn lại ko viết nổi. Quá nhiều tâm trạng, quá nhiều xúc cảm, mọi cảm xúc cứ quyện vào nhau để rồi không viết nổi lấy một từ. Cám ơn ấy vì bài viết đã cho tớ lấy lại chút cảm xúc đã mất của mình để tớ có thể viết, dù chỉ là 1 mẩu nhỏ xíu trong những điều tớ định viết
Thật ra tớ nghĩ phải cám ơn ấy trước, hoặc chính xác hơn là phải cảm ơn cái sự thất nghiệp hiện tại của ấy. Nhờ thế mà có được một chuyến đi đêm đáng nhớ của những kẻ cũng đáng nhớ. Được sống là mình, cho riêng mình quả thật hạnh phúc, mặc dù khó khăn! Bài viết ấy là nỗi đau đớn âm thầm tớ tìm cách diễn tả bằng ngôn ngữ thôi, và tớ vẫn nghĩ ấy cũng mang nặng trong lòng nỗi đau như thế... Cả Kỳ nữa, tớ nghĩ cả về cậu ấy khi thấy Kỳ lễ lạt như bổ củi... Sau chuyến đi đêm ấy, sau cả chầu rượu với lòng lợn mà ấy đãi bọn tớ (Lạy đức Phật từ bi, xin Người hãy xá cho sự hèn mọn đời thường mà sinh linh chúng con trót đa mang!), tớ thấy mình nên vui sống hơn nhiều và cả ấy cũng thế, cho một tuổi mới - dù khát khao, niềm tin vẫn cũ mèm vậy thôi! Sống là thương, đôi khi lại phải tự hỏi thương là thế nào, ấy nhỉ! Cũng giống như có lúc hoan hỷ, rồi lại tự hỏi có phải là hoan hỷ không? Cũng giống như đôi khi rộn rã nói cười mà lòng đắng ngắt. Nhưng đem nỗi đau của mình sẻ đi và làm vợi được nỗi đau của bạn mình, như thế đã là thương. Tớ vẫn luôn đau đáu với lời Đức Phật dạy: Biết đến nhau trên đời đã là có mối duyên sinh! Mình sẽ cùng mỉm cười để sống tiếp, để vươn lên nhé, nhé, nhé! Vài lời vậy thôi, đang dùng nhờ laptop của sếp!
In the text you can use Wiki or HTML tags.